Bình luận: Như Bầy Thú Hoang

Mùa Noel là mùa “cho đi” quý hơn là “nhận lại”. Một câu chuyện làm ơn không cần báo đáp của một người phụ nữ Đài Loan tên Trang Chu Ngọc Nữ đã làm đối với những người nghèo khổ và kém may mắn hơn bà đúng với câu “thương người như thể thương thân”.
Câu chuyện bắt đầu khi bà này mới 16 tuổi, bà kết hôn với một người đàn ông cùng quê rồi chuyển đến xứ khác sinh sống. Không lâu sau đó, chồng bà đi lính, để bà một mình nuôi đứa con thơ nơi thành phố xa lạ và rất túng thiếu. Và vào đúng giai đoạn khó khăn nhất, hai mẹ con bà đã được những người công nhân tốt bụng cưu mang, mặc dù những người công nhân lúc đó cũng không hơn gì bà mấy. Bà luôn luôn ghi nhớ ân nghĩa của họ.

Bình luận: Thuộc Hàng Ông Cố

Sau khi tin Fidel Castro qua đời được loan truyền đến Little Havana ở Miami, trung tâm của người tị nạn Cuba tại Hoa Kỳ, họ túa ra đường   mở sâm banh, khua đánh soong chảo để tỏ sự vui mừng về cái chết của một kẻ độc tài, tàn ác đã khiến họ phải lưu vong, gia đình ly tán. Họ reo hò: “Cuba Tự do!” .
Những người di cư từ Cuba gồm có những người thoát khỏi Cuba từ năm 1959 sau khi nhà độc tài Bastista bị Castro lật đổ và những người dân khác rời bỏ Cuba các thập niên sau. Có khoảng gần 300,000 người Cuba được rời khỏi nước bằng cầu không vận của Mỹ  từ 1965 đến 1973.. Trong đó có những trường hợp người Cuba đã liều chết chạy trốn trên những con tàu thô sơ bị chết đuối hay chết vì đói khát. Và cho tới những năm sau này, mặc dù Mỹ và Cuba đã bình thường hoá bang giao, dân Cuba vẫn tiếp tục trốn chạy chế độ Cộng Sản độc tài.

Bình luận: Ngộ Thiệt!

Ông bà ta có câu “bần cùng sinh đạo tặc”. Nước Việt Nam dưới sự cai trị của cộng sản thì chính chúng là đạo tặc đã bần cùng hóa con người, và con người dưới sự huấn luyện của cộng sản đã trở thành đạo tặc. Đạo tặc, côn đồ từ cấp lãnh đạo tới quân đội nhân dân, công an và lan truyền trong các tỉnh, quận, huyện, xã - Người dân lãnh đủ những thứ bất hạnh. Và những việc này được gọi là “ngộ” đối với một cô giáo tên Lam, và cô đã có một bài thơ tên “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh”
Trong những câu cuối của bài thơ, cô giáo Lam viết lên mỗi suy tư của cô và đó cũng là nỗi suy tư của cả dân tộc Việt “Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh”. Và câu hỏi không có ai trả lời dầu “Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước. Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...” Bài thơ của cô giáo Lam đã làm xúc động cả người trong nước lẫn người hải ngoại.